Thứ Tư, ngày 25 tháng 5 năm 2016

BÀI THƠ DÂNG MẸ

Trong cuộc sông của chúng ta Cha Mẹ là người đã sinh thành và có công nuôi dưỡng ta nên người. khi Cha Mẹ già ta phải có trách nhiệm phụng dưỡng khi đau yếu .lúc qua đời ta phải lo phần trách nhiệm của mình đối với Cha Mẹ cho đến hết cuộc đời về ngày đơm tháng giổ.
Tình cờ tôi gặp một người con gái năm nay cũng đã trên 60 tuổi luôn canh cánh bên mình về tình mẫu tử và có một bài thơ tự do nói về Mẹ. bài thơ nầy tuy không được hay như những bài thơ của những nhà thơ nhưng đã toát lên một sự chân thành và thương yêu Mẹ, tôi xin đăng lên nguyên văn bài thơ nầy và mong tất cả những ai đọc nó hết sức thông cảm và trân trọng .
Ngày 26 tháng giêng năm Giáp Thân 2015
BÀI THƠ TẶNG MẸ
Sáng mai Mẹ đã đi rồi
Đất trời ảm đạm bồi hồi quặn đau
Bên cạnh Mẹ tiếng khóc à ơi
Con không khóc được hết lời mẹ ơi
Từ nay khuất bóng Mẹ rồi
Mất Mẹ tất cả một trời nhớ thương
Gió mây nhuộm phủ sáng chiều
Nhìn đến ảnh Mẹ chín chiều ruột đau
Xe lăn lăn đến mộ phần
Một vùng cát trắng hoang vu u buồn
Mắt cay đẩm lệ tuôn trào
Tim đau đau tận đáy lòng Mẹ ơi
Sáng mai người trước kẻ sau
Tiển đưa linh Mẹ đến nơi mộ phần
Nỗi đau nước mắt cạn khô
Lờ mờ thoáng thấy nấm mồ quạnh hiu
Thành tâm khẩn nguyện mười phương
Nguyện cầu Chư Phật xót thương linh hồn
Hộ trì cho Mẹ hồi tâm
Lìa xa nghiệp chướng niết bàn đến nơi
Chúng con xin nguyện suốt đời
Làm nhiều điều thiện theo lời Mẹ khuyên
Không để nội ngoại than phiền
Làm tròn trách nhiệm cầu yên trong nhà
Cầu xin hồn Mẹ vị tha
Bước theo chân Phật dung viên sen vàng

KÍNH MẸ
Kính Mẹ